Edit: Aya Shinta
Sắc mặt của Lăng Văn Hạ vốn có chút tức giận lập tức liền mềm đi, anh đưa tay nhẹ nhàng vỗ về lưng Lăng Vu Đề, dường như đang "an ủi" vì vừa nãy cô phải chịu "kinh hãi".
Anh không có nói chuyện với Lăng Vu Đề, chỉ là từ trên cao nhìn xuống đám người còn đang ngồi chồm hỗm trên đất.
"Em gái của Lăng Văn Hạ tôi mà các người có thể tùy tiện bắt nạt sao? Dưới cái nhìn của tôi, em gái tôi giao du cùng Trình Cẩm Nhiên, đúng là có người không xứng. Không xứng thì tất nhiên là Trình Cẩm Nhiên! Em gái tôi, đáng giá với người tốt nhất trên thế giới này! Lần sau lại táy máy tay chân với em gái tôi, thứ ăn đạn chính là trái tim của các người! Đừng nói phạm pháp giết người, các người sao, chỉ là chuyện vặt! Lăng Văn Hạ tôi còn không để trong mắt!"
Chất giọng của Lăng Văn Hạ rất có từ tính, trầm thấp mạnh mẽ, nhưng ngữ khí lại không có sự nhu hòa khi nói chuyện với Lăng Vu Đề.
Khi Lăng Văn Hạ đang đối mặt với người khác, thậm chí là khi đối mặt Lăng Văn Dục thì ngữ khí đều rất lạnh, huống chi là người khác.
Lần này lại tràn ngập thô bạo cùng sát khí, dọa những cô gái chỉ có mười tám, mười chín tuổi phát sợ!
Ai cũng biết, Lăng thị hắc bạch ăn thông, giết người gì đó thì có khả năng thật sự làm được!
Kỳ thực Lăng Vu Đề biết, không phải "có khả năng", mà chính là "nhất định".
Trong kịch tình có đề cập tới, Lăng gia tung
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-luoc-nam-phu/1036223/chuong-167.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.