Edit: Aya Shinta
... Lăng Vu Đề nhìn bờ môi đã đóng chặt của hắn.
Vừa rồi, có phải hắn đã nói... Có phải đã nói, hắn yêu cô?!
Sau một khắc, Lăng Vu Đề đau đớn đến mức không ngừng khóc thành tiếng, cô rống to, tan nát cõi lòng mà gào tên Lăng Kiêu Hàn.
"Không được! Lăng Kiêu Hàn, Kiêu Hàn! Đừng chết! Người đừng chết mà! Không phải người không tin ta sao?! Không phải người hoài nghi ta là ẩn tộc sao?! Tại sao, tại sao còn muốn chắn giúp ta!? Tại sao còn muốn chết thay ta!?"
Nhạc Ninh tựa ở trong lồng ngực Dã Cuồng, thấp giọng gào khóc.
Trong ba người, Dã Cuồng vẫn tính là bình tĩnh, y biết với tình hình bây giờ thì bọn họ không thích hợp ở lại chỗ này!
Dã Cuồng vỗ vỗ Nhạc Ninh: "Chúng ta đi thôi!"
Nhạc Ninh gạt nước mắt, tâm tình bình phục đôi chút rồi gật đầu, sau đó quay đầu lại nhìn về phía Lăng Vu Đề đã không còn khóc nữa.
"Tiểu Vu, chúng ta nên đi!"
Lăng Vu Đề chỉ là ngơ ngác ôm Lăng Kiêu Hàn, ngơ ngác nhìn hắn.
Sau một hồi lâu, dường như cô nghĩ tới điều gì, trong ánh mắt của cô bắn ra tia hi vọng --
Sau một khắc, Lăng Vu Đề đã nắm lấy chủy thủ bằng thị huyết mộc đang rơi ở trên đất, không chút do đâm về phía tim mình.
Hành động của cô quá mức đột ngột, hoàn toàn không có cho Nhạc Ninh cùng Dã Cuồng thời gian để phản ứng!
Nhạc Ninh cùng Dã Cuồng đã lấy tốc độ nhanh nhất vồ tới ngăn cản thì cũng muộn màng rồi.
Khóe miệng Lăng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-luoc-nam-phu/1036208/chuong-152.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.