Edit: Aya Shinta
"Khá lắm con nhóc ngông cuồng kia! Cô có bản lĩnh thì tự mình xông vào Dã gia ta đi tìm Dã Cuồng đi!" Lão lang kia quát.
Cả người Lăng Vu Đề đều mang theo vẻ đề phòng, lo lắng sau một khắc, những người sói này sẽ xông lên.
Có điều không đợi những người sói đó đến công kích cô, Dã Cuồng đã tự mình đi ra.
"Cô, cô là người, là người tới..."
Dã Cuồng chỉ vào Lăng Vu Đề, nhưng nửa ngày không nói ra được tên cô, bởi vì căn bản y không biết tên Lăng Vu Đề.
"Lăng Vu Đề!" Nói xong, Lăng Vu Đề còn trừng Dã Cuồng một chút!
"Ồ ~ Hóa ra cô gọi Lăng Vu Đề à! Được rồi, cô đến tìm tôi có việc gì sao?" Dã Cuồng hữu hảo cười với Lăng Vu Đề.
"Đương nhiên là có! Anh đi theo tôi!" Đoạn, Lăng Vu Đề liền kéo cánh tay Dã Cuồng đi về phía ngoài cửa.
Dã Cuồng cũng không từ chối, còn chủ động giúp Lăng Vu Đề mở cửa, cùng với cô đi ra ngoài.
Lão lang phía sau thấy vậy, mắt đều sắp phun ra lửa: "Dã Cuồng tên tiểu tử thối nhà ngươi, trở lại cho ta!"
Nghe được tiếng gào nhưng Dã Cuồng cũng không hề quay đầu lại, y chỉ phất tay một cái, sau đó nói một tiếng: "Chờ chút trở về liền!"
Lão lang bực tức đến giậm chân!
Lăng Vu Đề và Dã Cuồng cũng không có đi bao xa, chỉ là đi tới trong rừng cây bên cạnh trang viên Dã gia, sau đó liền ngừng lại.
Dã Cuồng vẫn mang cái vẻ mặt đầy ý cười, y cười lên như chàng thiếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-luoc-nam-phu/1036200/chuong-144.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.