Edit: Aya Shinta
"Không nhớ rõ."
Lăng Vu Đề vừa mới nói xong, Mộ Phong khoa trương ôm ngực mình: "A ~ tôi bị sự vô tình của Tiểu Vu Đề làm cho thương tâm!"
Mộ Phong lớn lên rất soái khí, khác với Lăng Kiêu Hàn tà mị, khác với những vampire không còn hứng thú với cuộc sống.
Y thoạt nhìn tràn đầy sức sống, đôi mắt luôn là hơi hơi cong như trăng non. Ngay cả khi giả vờ khổ sở ở hiện tại, trong mắt cũng mang theo ý cười trong sáng.
Khóe miệng Lăng Vu Đề nhẹ nhàng cong lên, với Mộ Phong, cô vẫn rất có hảo cảm.
"Hiện tại em nhớ rõ rồi, anh Mộ Phong!"
Lăng Vu Đề không có gọi y là chú, gọi một vampire thoạt nhìn tầm tầm tuổi mình là chú, thật sự có chút không được tự nhiên.
Trời biết mỗi lần cô nhìn mặt Lăng Kiêu Hàn mà gọi hắn là ba, suýt chút nữa cắn phải đầu lưỡi mình!
Mộ Phong đang làm một loạt hành động chứng tỏ kỹ thuật diễn bị xưng hô của Lăng Vu Đề làm cho sửng sốt, ngay sau đó y lại nhếch môi cười: "Tiểu Vu Đề có phải thấy chú Mộ Phong lớn lên quá trẻ, cho nên ngượng phải gọi chú đúng không!? Vậy cũng được, gọi anh đi! Anh Mộ Phong thích!"
Lăng Vu Đề cong khóe môi, mỉm cười hữu hảo với Mộ Phong.
Lăng Kiêu Hàn đối với cái xưng hô này, cũng không có nói gì, hắn chỉ nhìn Mộ Phong: "Sao lại đột nhiên trở về? Cũng không đề cập sớm một chút!"
Mộ Phong đang chuẩn bị đùa Lăng Vu Đề một chút thì đứng dậy, y mỉm cười sửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-luoc-nam-phu/1036180/chuong-124.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.