Edit: Mia
Cũng có thể hiểu vì sao Lăng phụ ở ngoài cửa lo lắng như vậy, động tĩnh này thực sự là có chút dọa người.
"Dừng" - Lăng Vu Đề đúng lúc ngăn Lãnh Vô lại.
Lãnh Vô vẫn còn đang giơ một cái bình gốm sứ để chuẩn bị ném xuống, nghe Lăng Vu Đề nói thì dừng lại. Hắn quay đầu nhìn Lăng Vu Đề, trên mặt đều là nghi hoặc.
Lăng Vu Đề muốn đưa tay ra đỡ nhưng nhìn đến hai cái màn thầu trên tay liền thôi.
Vì để tránh cho Lăng phụ ở ngoài cửa nghe được, Lăng Vu Đề tiến gần đến Lãnh Vô nhẹ giọng nói: "Tiểu Lãnh, đừng có ném nhanh như vậy, chậm một chút, giống như ta lần trước ấy!"
Lãnh Vô nhìn nhìn cô rồi gật đầu. Động tác của hắn chậm lại không ít, ném một ít đồ rồi dừng lại rồi mới ném tiếp. Lăng Vu Đề lại nổi hứng bắt đầu rống: "Người không cần quản! Người đi đi"
Lăng phụ ngoài cửa đương nhiên không đi, ông nhíu mày, đang muốn nói chuyện thì Mẫn phu nhân ở một bên mở miệng trước.
"Đề Nhi ngoan, con đừng làm loạn nữa! Đây là thánh chỉ của hoàng thượng tự mình viết, sao con lại đổ lên đầu phụ thân?"
Tiếng đập phá trong phòng dừng lại, sau đó cô lên tiếng: "Con không tin! Nhất định phụ thân đã sớm biết! Mà cũng không nói cho con! Người gạt con!"
"Đúng rồi, hai ngày trước phụ thân đã biết nhưng mà Đề Nhi, phụ thân không nói cho con là vì sợ con buồn!"
Lăng phụ nói với Lăng Vu Đề là mới biết hai ngày trước, nhưng trên thực tế, Lăng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-luoc-nam-phu/1036158/chuong-102.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.