Edit: Aya Shinta
Đa số tranh mà người ngoài có thể mua được, đều là bị Tạ Ức Chi ghét bỏ.
Mà những bức họa bị Tạ Ức Chi ghét bỏ, ở bên ngoài đều xào tới giá trên trời.
Cho nên Tạ Ức Chi ở Tạ gia, cũng không phải cái ăn cơm trắng!
Được tin tức mà mình muốn, Lăng Vu Đề sau khi ăn cơm chiều, liền ngoan ngoãn trở về phòng mình.
Ngày mai, ngày mai là cô có thể nhìn thấy Tạ Ức Chi đấy!
Đúng rồi, Tạ Ức Chi trong trí nhớ của nguyên thân, trông như thế nào nhỉ?
Lăng Vu Đề cau mày tìm tòi trong ký ức, sau đó cô mới phát hiện, hoá ra trước nay nguyên thân cũng không dám đưa mắt nhìn Tạ Ức Chi.
Ở trong lòng nguyên thân, Tạ Ức Chi, từ lúc bắt đầu cô ấy cho rằng là người đáng thương, biến thành người đáng sợ.
Cho nên ở trong trí nhớ, ấn tượng với Tạ Ức Chi trừ bỏ tính tình táo bạo, tính cách bạo lực, thế nhưng không có cái khác!
Trong cốt truyện nhưng thật ra có nhắc qua, kỳ thật Tạ Ức Chi cũng không phải thích phát giận quăng đồ vật như vậy.
Anh ta chỉ là đang ngụy trang chính mình, muốn tất cả mọi người rời xa mình, không cần nhìn thấy bộ dạng chật vật của mình như vậy.
Lăng Vu Đề quyết định, nàng nhất định phải mặt dày tấn công Tạ Ức Chi, mặc kệ anh ta phát giận thế nào, nếu anh ta lấy đồ vật ném cô, vậy trốn đi là được.
Hì hì! Liền vui vẻ quyết định như vậy!
Nghĩ kỹ phương án công lược, Lăng Vu Đề ngủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-luoc-nam-phu/1036089/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.