Tối hôm đó, Phòng nghỉ riêng của viên trưởng Nakiri Senzaemon. Điện thoại chợt vang lên:
- Alo, Nakiri Senzaemon xin nghe.
- Uy Nakiri lão đầu đó hả.
- Hạ lão đầu hả, Có việc gì gọi ta thế.
- Cũng không có gì chỉ là ta vất đệ tử vào chỗ ông. Ông giúp ta trị nó 1 chút thôi mà.
- Ông thu đệ tử. Sao bảo cả đời sẽ không có đệ tử cơ mà.
- Thì coi như là trường hợp ngoại lệ đi. Thế nhé. Mà có thể nó sẽ đến muộn. Ông cứ dằn mặt nó 1 tý. Cứ thấy thằng nào xấu xấu bẩn bẩn mà ăn mặc quần áo rách là nó đó. Nhưng cẩn thận. Nó không phải đứa vừa đâu.
- Học trò của cựu trù trù thần Hạ Vũ Minh thì sao có thể tầm thường được. Yên tâm, tôi sẽ hết lòng dậy dỗ.
Hạ Lão hài lòng cúp máy để lại Nakiri lão gia tử trầm ngâm. Mấy hôm nay hắn đã nhận được 2 cú như vậy rồi. Xem ra lứa này không tầm thương đâu. Bất tri bất giác, ông khẽ mỉm cười. Càng sôi động không phải càng tốt sao. Rồi truyền lệnh:
- Gọi Nakiri Erina vào.
……..
Tootsuki học viện. Trường học ẩm thực hàng đầu Nhật Bản,nơi cacscon em tầng lớp thượng lưu của các tập đoàn,nhà hàng âmr thực lớn hoặc thiên tài theo học. tỷ lệ đào thải kinh người.
Hôm nay, sáng sớm. nơi đâu chào đón 1 vị khách không tưởng. 1 trai tráng ăn mặc 1 bộ quần áo võ sĩ rách rưới cũ kĩ. Chống cây gậy nặng bước tiến lại gần.
Mạnh Cầm hận a. Lão già không cho hắn 1 đồng xu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-cuoc-bi-999-em-gai-chinh-phuc/91326/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.