Vô Diện khẽ phất tay, 1 bàn trà hiện ra. Ông ngồi xuống nhâm nhi li trà trước mặt.
Cầm theo đó ngồi đối diện ông, vừa nhìn vừa lẳng lặng uống trà. Anh nói:
- Nào, ta thật vô cùng tò mò muốn biết chân tướng của sự việc này.
Vô Diện nhìn Cầm và nói:
- Cuộc đời ta tiêu chuẩn của 1 nhân vật chính trong các cuốn tiểu thuyết, xuất thân bần hàn nhưng nhờ sự kiên nghị cũng như là thiên phú hơn người từ từ đăng đỉnh phong của thế giới. Dù ta cũng chỉ là bán thánh nhưng mà 1 mình ta có thể đánh 10 tên bán thánh khác. Đừng nghĩ ta đang phóng đại, sự thật là như vậy. Lúc đó, nếu ta muốn hoàn toàn có thể thống nhất tiên giới. Nhưng ta không làm như vậy, ta cũng không hứng thú với việc quản lý tông môn, so với nó ta càng muốn đột phá 1 bước nữa, siêu thoát thiên địa.
- Nhưng mà hiện thực luôn luôn phũ phàng. Dù ta cố thế nào cũng không thể vượt qua đọa khảm kia, không thể siêu thoát thành thánh. Hiển nhiên, bán thánh đã là cực hạn của thế giới này, không thể nào cao hơn.
- Nhưng ta không cam lòng. Thân là 1 người tu sĩ hợp cách thì sao có thể tờ bỏ hướng lên trên chứ.
- Do đó ta muốn làm 1 cử động điên cuồng hợp đạo.
- Đáng tiếc, ta vẫn quá coi trọng mình, hợp đạo không thành còn bị trọng thương. Tuy nhiên, ta vẫn thành công gieo 1 hạt giống vào trong người thiên đạo, thứ đã biến thành ma
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-cuoc-bi-999-em-gai-chinh-phuc/2785359/chuong-1095.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.