" Ngạn Nhi, Ngạn Nhi ! "
Tinh Vương Minh lay gọi, mùi máu tanh còn nồng đọng trong cuốn họng, hắn biết Y Ngạn dùng máu của nàng cứu hắn, lo lắng dùng thần lực chữa vết thương ở tay cho nàng.
Một lúc sau, vết rạch trên bàn tay nhỏ hoàn toàn được hắn chữa lành lặn, hắn cầm tay nàng áp vào má, ngồi ở mép giường nhìn nàng không rời mắt, sắc mặt của nàng không thay đổi, vẫn trắng bệch, xanh xao. Dù, vết thương đã lành, nhưng nguyên khí của Y Ngạn lại bị tổn hại, âu cũng do nàng ngốc nghếch, dùng máu chữa trị nội thương của hắn.
" Ngạn Nhi, sao nàng lại ngốc như vậy ? " hắn làu bàu, xót xa, môi mỏng khẽ hôn lên mu bàn tay mềm mại, hai mắt hắn rơm rớm, gần như sắp khóc.
Y Ngạn là hoa linh, trời sinh máu của nàng có thể trị bách bệnh, còn có thể trị mọi loại thương tích. Vốn là một điều tốt, nhưng song với điều tốt ấy, lại là trở ngại, Y Ngạn không thể dùng máu của mình tự cứu lấy mình, và mỗi lần nàng dùng máu cứu người khác sẽ phải gánh cơn đau chết đi sống lại.
Chưa kể, vì được trời phú cho ưu điểm đó mà thân thể nàng cứ như người thương, mỗi lần bị thương, vết thương sẽ chẳng thể nào hồi phục nhanh. Bởi lẽ đó, suốt 9 vạn năm qua Tinh Vương Minh luôn hết mực yêu chiều nàng, không dám để nàng chịu thương chịu khổ.
Giờ đây, chứng kiến nàng vì cứu hắn, tổn thương nguyên khí của mình, khiến hắn tự trách, lo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-chua-nho-trong-tay-ma-than-tan-bao/2909078/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.