Y Ngạn có cực lực giãy giụa vẫn không thể thoát khỏi tay hắn, cổ tay mịn màng của nàng hằng lên dấu đỏ vì bị bóp chặt, nàng ngẩn mặt, há miệng khóc lớn, cầu xin hắn.
" Ca, thả muội ra ! Huynh đừng trêu muội nữa...
Muội sợ lắm ! Ca... "
Tinh Vương Minh nhìn nàng khổ sở, chẳng có chút mủi lòng, hay thương xót, hắn đưa tay quẹt đi nước mắt lạnh toát trên mặt nàng, nhẫn tâm mà nói.
" Ta không trêu nàng...Ngạn Nhi !
Người ta muốn lấy là nàng...ta sẽ không để nàng gả cho tên người phàm thấp hèn đó đâu ! "
" Ngạn Nhi, ta yêu nàng..." hắn hạ giọng thổ lộ tâm tình.
" Yêu...muội... ? " Y Ngạn chấn động, nước mắt đang tuông như dòng thác đổ đột ngột dừng hẳn.
Bấy giờ, câu của Tinh Vương Minh làm toàn thân nàng rét run, giật lên mấy cái liên tục, đầu óc nàng là một hỗn độn, hai mắt hồ ly đang ướt đẫm, cố mở to nhìn hắn chòng chọc.
" Ca...huynh bị điên rồi...
Chúng là huynh muội...làm sao...làm sao... ? "
" Chúng ta không phải huynh muội ruột ! "
Y Ngạn đang nói chưa hết câu, Tinh Vương Minh mất kiên nhẫn, nói ra sự thật.
Rồi, hắn tóm lấy một bên vai của Y Ngạn, làm nàng giật bắn người, cúi đầu, để mặt hắn áp sát mặt nàng, lần nữa bộc bạch ra hết tất cả.
" Ngạn Nhi, chúng ta không phải là huynh muội !
Là ta nuôi nàng lớn, chân thân nàng là hoa bỉ ngạn, chân thân của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-chua-nho-trong-tay-ma-than-tan-bao/2909066/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.