Tiếng gió đông * ù ù * vào, làm cánh cửa sổ âm lên thứ âm thanh * canh cách * ồn ào, chính cái thứ âm thanh phát ra liên hồi ấy miễn cưỡng Y Ngạn tỉnh dậy sau một đêm giông bão.
Hàng mi cong vút theo mí mắt hướng lên, nàng âm ừ trong cổ họng có chút khô khan, đôi ngươi đen tuyền tuyệt đẹp thu vào hình ảnh mờ ảo dần hiện rõ.
" A !!! " Y Ngạn giật nảy mình.
Đập vào mắt nàng, cơ ngực săn chắc áp rất gần mặt nàng, chỉ cách có một gan tay, những sợi tóc xõa lên chẳng che nổi nét đẹp như tượng tạc. Hai mắt của Y Ngạn dáng chặt vào đó, nhìn đến mức ngượng ngùng, nam nhân đang ôm nàng là người đầu tiên mà nàng được nhìn thấy thân thể.
Phải công nhận, kẻ này thật sự quá hoàn hảo, từ địa vị đến nhan sắc, lẫn tài năng cũng không thua kém ai, làm biết bao nhiêu cô nương mê mệt hắn. Trừ, cô nương đang nằm trong lòng hắn, Y Ngạn chỉ thấy ghét cay ghét đắng hắn của lúc này, ngoài hận thì chỉ có hận thôi.
Nàng chóng thu lại ánh mắt không nên có, rồi ngẩn đầu lên, nhìn thấy Tinh Vương Minh vẫn còn đang nhắm mắt. Chẳng biết hắn ngủ say thật hay giả vờ ngủ, nàng bị hắn ôm rất chặt trong lòng, toàn thân cả hai còn không có lấy mảnh vải nào, để da thịt chạm nhau vô cùng ngứa mắt.
Y Ngạn nhớ mang máng lại mọi chuyện tối qua, trong lúc nàng không đủ sức chiều hắn, ngủ ngay khi còn dang dở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-chua-nho-trong-tay-ma-than-tan-bao/2909006/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.