Chuyển ngữ: Mic
Song Cửu gần đây cảm thấy có chút bất an, bởi vì trên thực tế hắn đã lâu rồi không gặp được An Bình điện hạ.
Buổi sáng sau khi thức dậy, đặc biệt tìm một con đường yên tĩnh đi tới Ngự thư phòng nhìn thử, không ngờ vừa tới hành lang đã bị Viên Hỉ chặn lại.
“Điện hạ nói rồi, ngươi bây giờ tốt nhất là tránh chư vị đại nhân, sao lại chạy tới đây?” Mặc dù trong lòng thấy hắn không vừa mắt, nhưng Viên Hỉ cũng không ngốc tới mức trực diện đối đầu với một đới đao thị vệ đường đường như hắn, cho nên khẩu khí lúc nói chuyện cũng xem như ôn hòa.
Song Cửu cũng ôn tồn, trên gương mặt bánh bao tràn đầy ý cười: “Ta chỉ là đi nhìn điện hạ một chút, thời gian còn sớm, chư vị đại nhân hẳn là chưa tới đâu nhỉ?”
Viên Hỉ nhún nhún vai, đưa tay chỉ chỉ sau lưng: “Tự mình nhìn đi.”
Song Cửu thò đầu liếc cửa Ngự thư phòng một cái, lập tức gục đầu: “Được rồi, ta trở về đây.”
Bên ngoài Ngự thư phòng đứng đầy đại thần cầu kiến………..
Trên trời mây đen giăng đầy, gió thổi màn cửa sổ xe ngựa bay phấp phới. Tề Tốn Chi vén rèm nhìn bên ngoài, phát hiện ngoài trời lại bắt đầu thổi tuyết.
Đang độ rét đậm, tiết trời như vậy đối với quân đội Tây Nhung đã quen với khí hậu lạnh giá mà nói có lẽ trái lại rất có lợi, chả trách bọn họ lại chọn thời gian này mà xuất binh.
Trận này, không biết An Bình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-chua-den-roi-quan-than-can-than/3165595/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.