Chuyển ngữ: Mic
Sùng Đức năm thứ ba mươi chín, Thục vương bệnh nặng qua đời tại đất phong Ích Châu. An Bình một bên gửi thư báo cho Sùng Đức bệ hạ, một bên phái người tới Ích Châu phúng viếng, đồng thời hạ chiếu hậu táng Thục vương, sắc phong Tiêu Tĩnh kế thừa tước vị, cho phép về đất phong lo việc hậu sự.
Sinh thần Tiêu Tĩnh đúng dịp Đoan ngọ, là dịp cùng người thân đoàn tụ, thế nhưng hắn lại đau lòng vì mất đi phụ thân.
Đám lão thần như Tiêu Chính Nghĩa ai nấy đều cảm khái, Thục vương thế tử quả thực quá đáng thương mà, quanh năm trấn giữ biên cương cũng không nói đi, ngay cả người thân nhất qua đời cũng không cách nào ở bên, đây là nhiệt huyết cỡ nào a, đại nghĩa cỡ nào a, quả thực khiến chúng ta muốn chở che a!
Cùng lúc ấy, Tiêu lão gia tử không khỏi lại nhớ tới tới mối quan hệ khó xử hiện giờ giữa Tiêu Tĩnh và An Bình điện hạ, trong lòng cảnh giác, vạn nhất An Bình điện hạ ngứa mắt đối thủ này, thừa dịp hắn hồi kinh ra tay với hắn……Tâm trạng muốn chở che của lão lại bùng phát mãnh liệt, lập tức ngay trong đêm vào cung diện kiến Giám quốc.
An Bình vẫn chưa ngủ, kể từ sau khi nhậm chức Giám quốc, bách quan cản trở, xử lý đại sự triều chính cũng không thư thả như vẻ ngoài, chong đèn đến khuya cũng là điều đương nhiên.
Khó khăn lắm mới giải quyết xong, đang chuẩn bị đi nghỉ thì nghe thấy Viên Hỉ ở bên ngoài bẩm báo:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-chua-den-roi-quan-than-can-than/3165580/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.