Lúc trước khi trò chuyện cùng Lý thúc, ông ấy có tự giới thiệu mình là quản gia Lục trạch, mãi cho đến hôm nay, đi vào nhà Lục Châu, Đường Dĩ Tố mới biết được, "Lục trạch" là khái niệm như thế nào.
Đối với dân chúng bình thường như Đường Dĩ Tố mà nói, trong lý giải của cô, ở thành phố này, trừ khu trung tâm phải giữ lại dáng vẻ lịch sử ra, phần lớn đều là nhà cao tầng san sát, các loại khu trung tâm thương mại bao trùm.
Thẳng đến khi tới địa chỉ mà Lý thúc đưa cho, Đường Dĩ Tố bắt xe đến khu vực xa lạ này, cô mới phát hiện, ở địa phương phồn hoa náo nhiệt như nội thành vậy mà còn có một đám biệt thự yên tĩnh như vậy.
Chạy qua một mảnh rừng cây u tĩnh là con đường dẫn tới tiểu khu, xích tới một chút là tầng tầng trạm kiểm soát canh phòng nghiêm ngặt, sau khi xác nhận thân phận của Đường Dĩ Tố, vệ sĩ và bảo vệ ngoài cửa tiểu khu lúc này mới thả người. Mãi cho đến đi đi đến trước Lục trạch, Đường Dĩ Tố mới sâu sắc cảm nhận được, chênh lệch giữa người thường và kẻ có tiền lớn bao nhiêu.
Trước đây cô cũng biết giá trị con người của Lục Châu xa xỉ, nhưng cuộc sống bần cùng hạn chế sức tưởng tượng của Đường Dĩ Tố. Khi ở đoàn phim, ngay cả một trợ lý Lục Châu cũng không có. Trừ khi vô cùng bận rộn, nếu không, phần lớn thời gian anh đều cùng mọi người cùng ra cùng vào, chênh lệch giữa người với người thoạt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/con-trai-la-nam-phu/1880314/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.