Bảo Đức nhanh chóng được đưa vào bệnh viện, bà Hương khóc ngất lên ngất xuống, ngoại trừ Công Nam và Trường Quân vắng mặt ra, nội ngoại hai bên ai cũng đến bệnh viện để thăm hỏi tình trạng của cậu ta.
Ông Hà chống gậy đi tới, hỏi:
- Hương à, nhà con nằm trong khu nhà ở, làm thế nào mà thằng Đức chạy ra đường không quan sát đến mức bị tông như vậy?
Bà Hương vẫn khóc mãi không ngừng, Bảo Trân thấy thế mới tiếp lời:
- Anh cháu với mẹ cãi nhau chuyện học hành, trong lúc kích động anh ấy chạy ra đường, đúng lúc có xe chạy tới tránh không kịp.
Bà Liên liếc nhìn Bảo Trân mấy lần, trong lòng lờ mờ đoán ra điều gì đó, thầm nghĩ con bé này mới bây lớn mà nói dối thuận miệng quá, không biết là do chính con bé nói hay ai chỉ dẫn nữa, sau đó bà lại nghĩ đến chuyện Công Nam và Trường Quân ra nước ngoài cùng nhau, trong lòng cứ bồn chồn không yên.
Mặc dù Công Nam không phải con ruột của bà, nhưng ba năm nay bà thương cậu còn hơn cả con ruột, nhìn cháu trai nằm bên trong phòng cấp cứu, bà thật sự rất sợ những lời buộc tội của bà Hương là sự thật.
Nếu thằng Nam thật sự có gì đó với thằng Quân, bà phải ăn nói thế nào với cha chồng đây? Còn tương lai của thằng Nam nữa, bà hoàn toàn không dám nghĩ xa hơn.
- Ba à, đây chỉ là chuyện xui rủi thôi, chị tư cũng không muốn, giờ thằng bé đã vào phòng cấp cứu rồi, chúng ta chờ có kết quả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/con-rieng-chi-muon-hoc-tap/939281/chuong-186.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.