Sau khi đánh nhau, Nguyễn Yếm cùng với con mèo tam thể kia thân nhau hơn.
Nó không sợ cô, Nguyễn Yếm thỉnh thoảng sẽ mang cho nó ít đồ ăn, mèo nhỏ thấy cô lại ngoan ngoãn cọ vào lòng bàn tay cô, cái đầu với bộ lông xù xù chọc cô ngứa ngáy.
Nguyễn Yếm không có bạn bè, nói là “Không có ai” lúc này cũng coi như cho cô chút thể diện, mèo tam thể liền thành người bạn duy nhất mà cô có thể tâm sự, nhưng thời gian bên nhau tuy nhiều, cô cũng chưa từng nghĩ muốn đem nó về nhà nuôi.
Nuôi không nổi, thật sự nuôi không nổi.
Cô cũng ngại nhà bẩn.
Rất nhanh đã đến kỳ thi khảo sát, vì bây giờ là lớp mười hai, nhà trường sắp xếp cho có lệ, ngày cuối cùng mới thi Ngữ Văn, chậm chạp kéo dài đến 9 giờ.
Nguyễn Yếm viết một cách qua loa, buổi sáng chưa cho mèo nhỏ ăn, Nguyễn Yếm lo lắng, gần như đặt bút là viết liền một mạch, cuối cùng cũng đạt yêu cầu 800 chữ, cô gái nhỏ cất bút, thu dọn cặp sách rồi rời đi.
Dù sao đã tan học, cũng không thể cấm cô về nhà.
Nguyễn Yếm học ngoại trú, cô không muốn tốn khoảng một trăm tệ để ở ký túc xá, cũng không muốn làm mục tiêu cho mấy nhóm của bọn con gái, đương nhiên quan trọng là nhà cô gần, không cần thiết vì sợ muộn vài phút mà tốn khoản tiền kia.
Cô nộp bài thi sớm, cổng trường còn ít người.
Nguyễn Yếm cất đồ ăn vặt vào trong cặp sách, bàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/con-gio-nao-dua-ta-ve/2446399/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.