Ngày nghỉ nên Nguyễn Yếm không đi làm, thứ nhất bài tập nhiều, cô cũng phải học, thứ hai những trường khác được nghỉ vào ngày Quốc Khánh, Nguyễn Yếm vẫn theo quy tắc cũ, trước tiên nhất đinh phải làm bài tập về nhà được giao hoặc kiểm tra trước, sau đó làm những gì có thể… Dù sao cô cũng không có tiến bộ gì trong môn vật lý.
Vì đang nghỉ Quốc Khánh, Nguyễn Yếm cho phép mình ngủ nướng, nhưng đêm qua trời mưa suốt đêm không ngớt, mưa tạt vào cây chuối, hơi ẩm lạnh lẽo thấm dọc theo vách tường, khiến cho Nguyễn Yếm ngủ không yên giấc, cô lại sợ lạnh, nên hơn bảy giờ sáng đã dậy mặc thêm quần áo.
Về phía Nguyễn Thanh Thanh, Nguyễn Yếm nói rằng cô không đòi lại tiền — đương nhiên Nguyễn Chiêu Chiêu không đưa tiền cho cô, với tính tình của Nguyễn Thanh Thanh có thể chặn Nguyễn Chiêu Chiêu ở ngoài cửa không cho vào, như vậy trong khoảng thởi gian này có thể yên tĩnh.
Bà phải đi ra ngoài nên dậy sớm chuẩn bị cơm nước: “Yếm Yếm, có thể trưa nay mẹ không về, trong bếp còn một ít đồ ăn, con muốn làm gì thì làm, tối về mẹ sẽ mua thịt.”
Nguyễn Yếm rầu rĩ ậm ừ một tiếng: “Trời mưa mà mẹ vẫn ra ngoài sao?”
“Không sao, mưa cũng sắp tạnh rồi, mưa nhỏ hơn đêm qua.” Nguyễn Thanh Thanh mặc áo khoác, năm tháng đối xử với bà thật tốt, bà đã ngoài ba mươi tuổi nhưng trông trẻ hơn rất nhiều so với những người bạn cùng lứa tuổi với bà: “Mẹ sẽ đóng cửa sổ, nếu con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/con-gio-nao-dua-ta-ve/2446366/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.