Đương nhiên không thể, Nguyễn Yếm kêu khổ không ngừng, nhưng không có thêm phản ứng gì cả, để mặc Kỷ Quỳnh Thù hôn cô, làn da phiếm hồng như nổi bệnh sởi, môi của anh lướt qua, khoái cảm như điện giật len qua tứ chi đan xen vào nhau, mùa hè vốn đã rất nóng, nhưng dường như anh còn nóng hơn so với mùa hè.
Bụng Nguyễn Yếm co giật lại bị anh nắm tay: “Cám ơn trời đất, cuối cùng tay em cũng ấm lên.”
Bởi vì bài kiểm tra thể chất của lớp 12 được tính vào điểm xét tuyển vào đại học, mặc dù cơ thể Nguyễn Yếm mang bệnh cũng bắt đầu chạy bộ —— đương nhiên là yêu cầu của cậu chủ Tiểu Kỳ rồi, anh dựa vào kiến thức đã học trong ngành dược giúp Nguyễn Yếm nấu một bát thuốc, Nguyễn Yếm nghi ngờ bản thân trở thành bệnh nhân thí nghiệm —— nhưng lại thấy hiệu quả rõ ràng, Nguyễn Yếm cảm thấy ông trời đóng một cánh cửa của cô, nhưng lại mở ra rất nhiều cánh cửa khác, chỉ sợ Kỷ Quỳnh Thù có một cánh cửa cũng không thấy.
Bất công, quá bất công.
Khoái cảm sinh lý làm cho đầu óc Nguyễn Yếm phát ngốc, thân thể theo bản năng tìm kiếm thêm nhiều kích thích, Nguyễn Yếm thuận thế cầm tay anh, giống như cầm một khối gỗ di động, âm thanh cô phát ra khác với bình thường một trời một vực, mềm mại êm ái, bị dục vọng ăn mòn đến kịch liệt mà chính cô cũng không biết, nhưng Kỷ Quỳnh Thù có vẻ rất hưởng thụ, anh luôn muốn để Nguyễn Yếm kêu nhiều hơn.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/con-gio-nao-dua-ta-ve/2446340/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.