Từ Phong Thụy sững sờ ngồi xổm bên ngoài phòng y tế tra cứu chứng rối loạn lưỡng cực, mặc dù học lâm sàng, lại chưa từng nghe nói đến loại bệnh này, có thể thấy được y học thực sự sâu như biển.
“Không phải tôi muốn tự sát”. Kỷ Quỳnh Thù yếu ớt nói, “Là bệnh tình phát tác không thể khống chế được, vừa hay bên giường có một con dao nhỏ.”
“Đừng giải thích.” Sầm Kỳ ở bên cạnh cắt ngang lời anh. “Với bộ dạng này của cậu ai có thể yên tâm, tiểu Từ, lát nữa cậu tịch thu hết dao của cậu ấy đi, sau này muốn sử dụng phải được cho phép, quá nguy hiểm, tình huống này trong lòng cậu cũng không lường trước được.”
Ở giữa động mạch, cũng may vết thương rất nông, thậm chí có thể không để lại sẹo, nhưng trên tay anh đã có hai vết thương y hệt, xem ra đã từng tự sát, việc này không thể không khiến hai người con trai ở lại phải chú ý.
Kỷ Quỳnh Thù không giải thích được: “Có phải các cậu nhập vai nhanh quá rồi không?”
“Chuyện này nguy hiểm chết người!”
Kỷ Quỳnh Thù nửa ngồi trên giường, anh không muốn thiết lập quan hệ với người khác, chẳng qua là chuyện bệnh tình quá trễ nải, nhưng thật kì lạ, nếu là cuộc gặp gỡ bình thường thì anh sẽ từ chối, nhưng trái lại khi tình bạn tích lũy đến một mức độ nào đó, anh rất sẵn sàng mở lòng, bởi vậy đối với hai người họ hoàn toàn thân thiện.
Chính là sự tích lũy này có hơi nhanh, thoáng cái liền thâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/con-gio-nao-dua-ta-ve/2446320/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.