Vậy nên, ai có thể nói cho cô biết tình huống bây giờ là thế nào?
Nguyễn Yếm cúi đầu bước nhanh về phòng ngủ, nhưng Trần Kha ở phía sau lại lớn tiếng gọi cô: “Nguyễn Yếm, Nguyễn Yếm cậu từ từ, tôi——”
Còn mang theo đàn. Nguyễn Yếm không còn cách nào, buộc phải dừng lại: “Tôi không cần cậu giải vây.”
Trần Kha cõng một cây đàn ghi-ta, chậm chạp đi ở phía sau, không chút vội vàng, hơn nữa giọng nói vẫn như cũ: “Nếu không phải nhìn thấy cậu một mình biểu diễn tiết mục trước câu lạc bộ, với giọng nói này của cậu đi ra ngoài có thể đập tan hai chữ kém cỏi.”
“Cũng không phải do tôi muốn.” Nguyễn Yếm thở dài trong lòng, câu lạc bộ rút thăm ngẫu nhiên trúng cô, Nguyễn Yếm cũng chẳng có tài nghệ nào khác, trong lúc quẫn bách bị Trần Kha tùy tiện đẩy lên đài, nhưng có đàn ghi ta của cô ấy hoặc là có cô ấy làm bạn cũng đã giảm bớt sự ngại ngùng cho Nguyễn Yếm, “Cảm ơn cậu.”
“Không có gì.” Trần Kha nở nụ cười, rất hứng thú quan sát cô, nhưng lời nói lại khiến người ta kinh ngạc, “À, tôi còn tưởng cậu bám lấy Kỷ Quỳnh Thù là vì tiền, nhìn qua cậu vẫn mặc quần áo rẻ tiền như vậy.”
Nguyễn Yếm khiếp sợ nhìn cô: “Cậu đang nói gì vậy?”
“Kỷ Quỳnh Thù đó, không phải cậu với cậu ta bên nhau sao, tôi thấy cậu ta đến ký túc xá tìm cậu, chỉ có người yêu mới có thể hôn nhau chứ, chẳng khác nào mèo động dục.” Trần Kha hoàn toàn không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/con-gio-nao-dua-ta-ve/2446303/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.