Nhìn thấy Tô Phúc cùng những người khác có vẻ chưa hiểu rõ, Tô Tiểu Noãn giải thích:
“Ta muốn các ngươi đến Đông Dương Quận, đem những đứa trẻ mất đi người thân, không nơi nương tựa kia đưa về đây. Sắp tới mùa đông rồi, ta không muốn nhìn thấy quá nhiều đứa trẻ bị c.h.ế.t đói, c.h.ế.t cóng nữa. Căn nhà này tuy rằng tồi tàn, nhưng trong ngày đông thì đủ sức chắn gió che mưa cho chúng rồi.”
Lời của Tô Tiểu Noãn vừa dứt, Tô Phúc cùng những người khác nghe xong đều không khỏi cảm động.
Năm người vốn là nạn dân ở Đông Dương Quận kia là những người xúc động hơn cả!
Năm đại hán bọn họ, hai mắt đỏ hoe, ‘phịch’ một tiếng quỳ xuống trước mặt Tô Tiểu Noãn, liên tục dập đầu.
“Đa tạ tiểu thư, đa tạ tiểu thư, chúng ta đã gặp được người tốt rồi, tiểu thư chính là một đại thiện nhân.”
Tô Tiểu Noãn vội vàng kéo họ đứng dậy.
“Ta thực sự không phải là đại thiện nhân gì cả, ta chỉ là một người bình thường. Ta cũng chỉ muốn tận chút sức mọn hèn của mình, dù là muối bỏ bể, nhưng cứu được chút nào hay chút đó.”
Nàng không muốn mưu cầu danh tiếng tốt đẹp gì, chỉ đơn thuần là muốn cứu người mà thôi.
Trận hồng thủy kia đã cướp đi sinh mạng của quá nhiều người, lương thực cứu trợ của triều đình lại là lương cũ trộn lẫn cát đá, căn bản không thể giúp những nạn dân kia vượt qua nổi mùa đông này.
Nàng chỉ hy vọng triều đình có thể ban bố thêm một vài biện pháp nữa.
Người ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/con-gai-ut-nha-nong-dung-he-thong-my-thuc-phat-tai/5064771/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.