Xương trắng đầy đồng
Cả hai người ngay lập tức vừa nhảy vừa nhót, kích động ôm nhau, chỉ thiếu điều khóc lóc t.h.ả.m thiết!
Tốt quá rồi, bọn họ lại có thể bảo vệ bên cạnh chủ t.ử rồi!
Ai có thể thấu hiểu cảm giác như được đặt vào chỗ c.h.ế.t mà sống lại của hai người họ chứ?!
Ồ, Nam Cung Dục có thể. Nhìn hai thuộc hạ của mình sống động như vầy.
Nhưng trong mắt hắn chỉ có tiểu nha đầu đang mỉm cười rạng rỡ bên cạnh.
Chỉ thấy nàng khóe môi chứa ý cười đứng ở cửa ra vào, ngược ánh sáng mà đứng, phía sau là vạn trượng ráng chiều, giống như thật sự xác nhận danh xưng "thần nữ" mà dân làng gọi nàng.
Đúng rồi, chính là thần nữ, dường như chỉ cần không chú ý, khoảnh khắc tiếp theo nàng sẽ bay lên mà phi thăng.
Ánh mắt Nam Cung Dục nhìn Tô Tiểu Noãn dần trở nên kiên định, cho dù nàng có thật sự là thần nữ, đời này, cũng chỉ có thể thuộc về một mình ta, suốt đời đừng hòng rời xa ta.
Phần đời còn lại, tính mạng của ta là của nàng.
Tô Tiểu Noãn quay đầu lại, vừa lúc đối diện với ánh mắt của Nam Cung Dục, nụ cười càng thêm rực rỡ.
Nam Cung Dục cũng cong môi cười.
Khoảnh khắc này, trong mắt nàng là chúng sinh, nhưng trong mắt ta lại chỉ có nàng.
Nam Cung Dục nghĩ, một ánh mắt vạn năm đại để là như thế này.
Hạt Dẻ Nhỏ
Ngày mấy người rời đi, trời quang mây tạnh, gió mát hiu hiu.
Dân làng Tứ Thập Bát Trại lớn nhỏ đều chạy đến tiễn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/con-gai-ut-nha-nong-dung-he-thong-my-thuc-phat-tai/5064763/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.