“Ngươi có biết thôn xóm gần đây nhất nằm ở đâu không?”
Nam t.ử trẻ tuổi ngước nhìn nàng, gãi đầu: “Hóa ra các ngươi không phải người nơi này? Ta đã bảo sao ta không quen biết các ngươi!”
Tiểu Noãn nghe vậy giật mình! Chẳng lẽ nam t.ử trẻ tuổi này nhìn ra nàng không phải người của thế giới này? Nàng cẩn thận mở lời: “Làm sao ngươi biết ta không phải người ở đây?”
Nam t.ử trẻ tuổi cười tự hào: “Ta đương nhiên có thể rồi, chỉ cần là người của Tứ Thập Bát Trại chúng ta, thì không có ai mà ta, Ngõa Lực, không quen biết. Nhìn các ngươi trắng trẻo non mềm như thế này, vừa nhìn đã thấy khác biệt với nữ nhân trong trại chúng ta rồi.”
Nghe xong lời này, Tiểu Noãn thở phào nhẹ nhõm. Hóa ra không phải như nàng nghĩ! Vậy thì tốt rồi, vậy thì tốt rồi! Khoan đã, Tứ Thập Bát Trại là nơi nào? Nàng đến Đại Khánh lâu như vậy, cũng chưa từng nghe nói đến nơi này. Đương nhiên cũng không thể trách nàng, thân thể nàng tái sinh này vốn là một tiểu nha đầu còn chưa từng đặt chân đến trấn, biết được mới là chuyện lạ.
“Ngõa Lực, vậy trại của các ngươi cách đây xa không?”
“Không xa, không xa, ra khỏi khu rừng này là tới rồi.”
Tiểu Noãn nghe xong gật đầu, đi đến bên Nam Cung Dục, kéo kéo tay áo y: “Ngõa Lực nói, ra khỏi khu rừng này là đến trại của họ, hình như gọi là Tứ Thập Bát Trại, chàng có nghe qua chưa?”
Nam Cung Dục nghe xong, trầm tư một lát. Tứ Thập Bát Trại? Không ngờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/con-gai-ut-nha-nong-dung-he-thong-my-thuc-phat-tai/5064754/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.