Cách đó khá xa, nghe không rõ lắm, Tô Tiểu Noãn đứng dậy lén lút đi về phía đó.
Càng đến gần, tiếng đ.á.n.h nhau càng rõ ràng.
Còn có cả tiếng người nói.
"Ha ha ha, trúng độc cảm giác thế nào? Đây là thứ ta đặc biệt tìm từ Tây Vực về cho ngươi đó, tận hưởng cho tốt đi, ta sẽ để ngươi nếm trải hết thảy đau khổ trên đời, như vậy đời này của ngươi cũng xem như viên mãn rồi. Ha ha ha..."
Tô Tiểu Noãn trốn sau một gốc cây lớn bằng vòng tay ôm của một người, nhìn về phía trước.
Hóa ra phía trước đã ra khỏi rừng rồi, đó là một bãi đất trống, bên cạnh là vách núi dựng đứng.
Người gần nàng nhất là một nam t.ử mặc hắc y đang quay lưng về phía nàng.
Không thấy mặt, chỉ thấy gáy, vừa nãy chính là hắn ta nói chuyện.
Giọng nói kia kiêu ngạo lại âm hiểm, tự dưng khiến Tô Tiểu Noãn cảm thấy khó chịu.
Nhìn xa hơn nữa, có một nhóm hắc y nhân bịt mặt đang giao chiến.
Có điều, rõ ràng là thế trận một chiều, bên kia chỉ có hai hắc y nhân e là đã bị thương, còn bên này lại có đến năm, sáu người.
Trông thấy hai người kia dần dần kiệt sức, trên người lại thêm không ít vết thương.
Gần vách núi còn có một người mặc trường bào màu lam thẫm đang nửa nằm trên mặt đất, bị nam t.ử hắc y đứng trước mặt Tô Tiểu Noãn che khuất, không nhìn thấy mặt.
"Không ngờ, miệng ngươi vẫn cứng rắn lắm. Sao không mau nói cho huynh trưởng tốt của ngươi biết, thứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/con-gai-ut-nha-nong-dung-he-thong-my-thuc-phat-tai/5064743/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.