Trong mỗi căn phòng đều bày biện vài món đồ sứ lớn, cùng một vài chậu hoa cảnh, khiến ánh mắt Tô Vương thị và Tô Trần thị đờ đẫn cả đi.
Họ không nhịn được mà sờ sờ chỗ này, chạm chạm chỗ kia, nhìn thấy chiếc giường lớn chạm khắc hoa văn cùng tấm chăn bông mềm mại, nhịn không được nằm ngửa xuống đó, vui vẻ lăn qua lăn lại.
Nghĩ đến việc căn nhà này sắp sửa trở thành của nhà mình, trong lòng họ liền sung sướng đến mức sủi bọt.
Dân làng giúp nhà Căn Điền dọn dẹp nhà cửa xong xuôi, các phụ nhân bắt đầu bận rộn chuẩn bị tiệc tùng, rửa nồi chà bát, mổ gà xẻ cá, bận rộn đến mức không khí hừng hực.
Các nam nhân thì đi đến từng nhà mượn bàn ghế, bởi lẽ ở nông thôn thời cổ đại, nhà nào mở tiệc cũng đều phải gom góp bàn ghế từ các nhà khác.
Không biết là thê t.ử nhà ai đang lúc bận rộn tranh thủ đi nhà xí, trông thấy Tô Vương thị và Tô Trần thị đang lén lút quanh quẩn trong sương phòng nhà Căn Điền, liền vội vàng gọi lớn:
“Nương t.ử nhà Căn Hữu, nương t.ử nhà Căn Trụ, các ngươi đang làm gì đấy? Sao không mau ra phía trước giúp đỡ, sắp không xoay xở kịp rồi!”
Tô Vương thị và Tô Trần thị bị bắt gặp, trong lòng có chút xấu hổ, nhưng lại vô cùng không cam tâm, đành phải miễn cưỡng đi ra sân trước.
Mọi người đang bận rộn ở sân trước, đúng lúc này, một giọng nói vang lên.
“Ối chà, mọi người đều ở đây cả sao? Xem ta đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/con-gai-ut-nha-nong-dung-he-thong-my-thuc-phat-tai/5064722/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.