Đỗ Long năm nay đã sáu mươi bốn tuổi rồi, đã quá tuổi nghỉ hưu rồi, bây giờ ông ấy được mời trở lại làm giáo sư ở trường đại học công an, và thỉnh thoảng được mời tham gia giám định dấu chân trên cả nước.
Địa điểm gặp mặt được định tại phòng làm việc của ông Đỗ ở trường học, ở đây có đầy đủ các thiết bị, tạo điều kiện thuận lợi cho việc trực tiếp xác định sơ bộ của ông ấy.
"Chú đã sớm mới với con ở lần gặp trước rằng khi gặp án mạng cần sử dụng thuật giám định, con xem, dấu chân hoàn chỉnh như thế này, tại sao các con để lâu như vậy mới đến tìm chú chứ?"
Đỗ Long trải áo của người chết lên bàn, vừa dùng kính lúp quan sát vừa lẩm bẩm nói Nhậm Du Nhiên.
"Dấu giày này chắc chắn là một trong những bằng chứng tiêu biểu trong điều tra hình sự, trên đời này không có đôi giày nào giống hệt nhau cả, ngay cả một lô giày được sản xuất và gia công cùng một mẫu mã cùng một công cụ cũng không thể hoàn toàn giống nhau: ngoài ra, thói quen của mỗi người cũng không giống nhau cho nên sự hao mòn trong quá trình mang giày cũng là duy nhất, đặc điểm này là một ví dụ tốt nhất để chúng ta nhằm mục tiêu vào những kẻ tình nghi..."
Cũng không biết là do già rồi hay là tại sao mà Đỗ Long càng ngày càng thích nói lảm nhảm, mỗi lần Nhậm Du Nhiên liên hệ với ông ấy, chưa nói được ba câu ông ấy đã chuyển sang nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/con-duong-giai-oan-cua-nu-phap-y/3035518/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.