"Hôm nay Nhạc Nhạc có vui không?" Thiệu Tư Hữu giống như chẳng hề để ý đến những lời như thiên phú từ miệng huấn luyện viên nói, bàn tay lạnh lẽo đặt lên trên đầu Diệp Cẩn Niên, nhẹ nhàng vuốt vuốt, giọng nói vẫn trầm ấm, dịu dàng trước sau như một.
"Có." Diệp Cẩn Niên ngoan ngoãn gật đầu một cái, bên tai mơ hồ có chút nóng ran lên, hơi nghiêng đầu sang bên cạnh, tỉnh rụi đem đầu né khỏi bàn tay Thiệu Tư Hữu.
"Vui?" Thiệu Mục Ân đứng ở một bên, không đồng tình đôi mắt đen nhánh lập tức nhìn sang, ngón tay thử chọc chọc vào cánh tay bị thương của Diệp Cẩn Niên, vẻ mặt hoài nghi hỏi: "Vừa rồi không phải em còn kêu đau?"
Đứa bé chết giẫm, cậu chọc mới đau đó.
Diệp Cẩn Niên thầm mắng, mắt trợn trừng lên, có trời mới biết đứa bé thối tha này có phải là cố ý hay không, ngón tay lại chọc trúng vào chỗ bầm tím của cô.
Thiệu Tư Hữu nghe thấy câu nói của Thiệu Mục Ân, lông mày xinh đẹp nhăn thật chặt, kéo tay Diệp Cẩn Niên, cẩn thận xắn tay áo của cô lên, quả nhiên nhìn thấy trên cánh tay cô lại có thêm mấy vết bầm tím mới, thuốc mỡ trong suốt được thoa trên đó vẫn còn chưa kịp khô, vì vậy, chuyển tầm mắt dò hỏi về phía Thành Y vừa theo tới sau đó.
"Chỉ là vết bầm tím do va chạm nhỏ tạo nên, không có gì đáng ngại cả." Thành Y vội nói kết quả.
"Anh…" Không biết tại sao, trước cái nhìn lom lom dịu dàng của Thiệu Tư Hữu, Diệp Cẩn Niên luôn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/con-dau-danh-mon-nuoi-tu-nho/73488/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.