Bóng đêm thẫm dần, trong biệt thự nhà họ Thiệu bữa tiệc vẫn đang tiếp diễn.
"Anh, Chú Vu không cho em đi vào." Thiệu Mục Ân không vui, lông mày nhỏ xoắn lại, vừa mới gạt đám khách mời ra đi tới bên cạnh Thiệu Tư Hữu, con ngươi đen kịt vẫn nhìn về phía cửa phòng nghỉ chưa hết hy vọng.
"Người thân của Nhạc Nhạc đến đây thăm cô ấy, không có việc gì đâu." Thiệu Tư Hữu vỗ vỗ đầu Thiệu Mục Ân trấn an, nụ cười trên mặt vẫn như trước, trong con ngươi đen dịu dàng xẹt qua tia lo lắng, rất nhanh đã biến mất trong những tiếng hỏi han của khách khứa.
So với sự ồn ào náo nhiệt bên ngoài phòng nghỉ, thì bên trong phòng nghỉ, lại yên tĩnh khiến cho người ta cảm thấy áp lực.
Diệp Cẩn Niên được Chú Vu đưa tới cửa phòng nghỉ, vừa đẩy cửa ra cô đã cảm nhận được bầu không khí khác thường bên trong.
"Nhạc Nhạc, qua đây ngồi đi." Thiệu Thiên Ngạo một thân sang trọng ngồi trên chiếc ghế sofa, khuôn mặt bình thường vẫn hòa ái, yêu thương giờ tràn đầy nghiêm túc, vẫy tay với Diệp Cẩn Niên.
Cùng lúc đó, hai người mặc đồ đen đang ngồi trên ghế sofa phía đối diện cũng đồng thời đứng dậy, đều chuyển tầm mắt sang người Diệp Cẩn Niên, mang theo vẻ tìm tòi nghiên cứu rõ rệt.
"Dạ." Diệp Cẩn Niên ngoan ngoãn đáp lại, chậm rãi đi đến ngồi xuống bên cạnh Thiệu Thiên Ngạo, ánh mắt quét qua tấm thiệp vừa rồi khiến cho Thiệu Thiên Ngạo trở nên khác thường, đại thể là cũng na ná như những tấm thiệp phát mời khách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/con-dau-danh-mon-nuoi-tu-nho/73486/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.