Cho đến khi Diệp Cẩn Niên đã nằm lại trên giường của mình, vẫn như cũ không thể tin nổi mới vừa rồi, thế nhưng mình có thể dễ dàng qua được trót lọt như vậy.
Khi tiếng rắc rắc mở khóa cửa vang lên, theo tiếng cửa, Diệp Cẩn Niên lập tức diễn tập rất nhiều các bước đi trong lòng, tắt mạng thật nhanh, thân thể nho nhỏ chui vào dưới gầm bàn, một tay nhanh chóng rút phích cắm điện ra, sau đó để nguyên lại vị trí cũ coi như không có sơ hở gì, tất cả các động tác đều được thực hiện liền một mạch.
Tiếng bước chân càng ngày càng gần, mỗi một bước đều giống như giẫm vào trong lòng, tiếng vang kích thích hòa cùng với nhịp tim đập vội vã.
Tách ——
Đèn trên bàn được bật sáng, trong bóng tối ánh sáng đột nhiên ùa tới khiến cho Diệp Cẩn Niên ý thức được nhắm mắt lại, lúc mở mắt ra thì trước mặt đã xuất hiện một khuôn mặt anh tuấn phóng đại.
"Nhạc Nhạc?" Giọng nói nhẹ nhàng vang lên, theo đó là một bàn tay đưa về phía cô.
Chết thì chết thôi. Diệp Cẩn Niên hít sâu một hơi, từ từ ngẩng đầu lên.
Khi Thiệu Tư Hữu nhìn thấy rõ hai mắt của cô đỏ bừng thì thật sự sửng sốt.
"Anh, sợ." Giọng mũi trẻ con ngọt ngào, yếu ớt kèm theo vẻ uất ức, Diệp Cẩn Niên nhẹ nhàng vịn vào tay Thiệu Tư Hữu, đôi mắt to trắng đen rõ ràng bị phủ bởi một tầng sương mù, trên mặt vẫn còn nguyên nước mắt.
Ba phần là giả, bảy phần là thật.
Cô sợ như vậy là do ban đêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/con-dau-danh-mon-nuoi-tu-nho/73467/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.