Giữa buổi trưa yên tĩnh, trên sân thượng của tòa nhà nhiều tầng, một thân thể nho nhỏ cuộn tròn trên chiếc ghế trúc, đang ngủ mê mệt.
Chiếc váy công chúa màu trắng bị tư thế ngủ của bé gái tạo nên một chồng nếp nhăn, mái tóc đen tuyền được vén sang một bên, lộ ra khuôn mặt trắng nõn, xinh đẹp, hơi thở đều đều mang theo những tiếng phì phò nhỏ, đôi môi mềm mại, căng mọng khẽ cong lên, dễ nhận ra cái nắng ấm áp lúc này khiến cho giấc mộng của bé gái vô cùng ngọt ngào.
"Niên Nhạc Nhạc, em lại trốn học chạy đến đây ngủ?" Đột nhiên một giọng nói non nớt vang lên bên tai cô, tiếp theo cái mũi còn bị bóp chặt cảm giác không thể thở nổi.
Trong giấc ngủ mê man, Diệp Cẩn Niên phát ra mấy tiếng “ưm ưm” kháng nghị, chợt mở mắt, theo bản năng hất tay, giải thoát cho cái mũi đang bị đắc tội của mình.
Ánh mặt trời chói mắt khiến Diệp Cẩn Niên nheo mắt lại, đôi mắt lim dim buồn ngủ từ từ mở ra.
"Không phải hôm nay em thi sao? Thi cũng trốn được, cẩn thận không anh đánh mông em đó!" Giọng nói con nít lại vang lên lần nữa.
Hả? Thi? Đầu Diệp Cẩn Niên quay quay mơ hồ, nhìn thấy rõ người vừa lên tiếng.
Bé trai thật đáng yêu!
Khoảng tám chín tuổi, phấn điêu ngọc trác(*) dễ thương, áo sơ mi sạch sẽ, chiếc quần yếm nhỏ nhỏ, khuôn mặt đẹp đẽ hơi nhăn lại, cái miệng chu ra, hai mắt mở thật to nhìn Diệp Cẩn Niên lên án, bất mãn xoa xoa bàn tay nhỏ bé của mình,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/con-dau-danh-mon-nuoi-tu-nho/73464/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.