"Niên Nhạc Nhạc, quả nhiên là em."
Cửa xe được chầm chậm đẩy ra, khuôn mặt nhỏ nhắn, rất không vui xuất hiện trước mặt Diệp Cẩn Niên.
"Anh nói thấy em trong tivi, chú Vu lại bảo anh hoa mắt, có hóa thành tro anh cũng nhận ra em, đồ ngốc."
Cậu thiếu niên nho nhỏ trước mặt, so với bốn năm trước, cái đầu đã caohơn cả một đoạn lớn, gần bằng Diệp Cẩn Niên rồi, trên khuôn mặt tuấn túvẫn tồn tại nét ngây thơ, đôi môi mỏng hồng hồng vểnh lên, trong conngươi đen nhánh rõ ràng viết đầy niềm vui, lại vẫn như cũ giả vờ ra vẻmặt ghét bỏ nhìn sang, bộ dáng cao cao tại thượng(*) đáng bị ăn đòngiống hệt ngày trước.
(*) Cao cao tại thượng: ý chỉ địa vị tôn quý, hoặc thái độ kiêu ngạo coi rẻ người khác
Ngoài nhị thiếu gia Thiệu Mục Ân của nhà họ Thiệu ra, còn có thể là ai đây?
"Mục Ân, đã lâu không gặp." Diệp Cẩn Niên nhìn cậu bé trai xuất hiệntrước mắt, có chút chột dạ cười cười, bốn năm qua, kì nghỉ đông năm nàoThiệu Mục Ân cũng chạy ra nước ngoài thăm ông nội, rồi ở lại một thờigian, cho đến một năm trước, Diệp Cẩn Niên bị ông ngoại đưa về nơi ở của dòng họ Bố Tư Nặc, hai người mới cắt đứt liên lạc.
Lần này trở lại thành phố Kì Lâm, bị tiểu tổ tông này tóm gọn, không thể thiếu chuyện, sẽ bị cậu làm cho tổn hại một chút.
"Niên Nhạc Nhạc ngốc nghếch, chạy đến cuộc họp báo của tập đoàn Nam Cung xem náo nhiệt, cũng không biết đường về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/con-dau-danh-mon-nuoi-tu-nho/3191381/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.