Đêm đó hai người đều ngủ không ngon, Tưởng Hướng Nghi vất vả nhẫn nại, đến sau nửa đêm mới hơi tiêu biến đi chút đỉnh, nằm trên ghế sô pha cau mày mệt mỏi ngủ. Mễ Nam ở trong phòng ôm gối, đầu nghĩ bảy nghĩ tám các loại, chờ đến khi cảm giác được ngoài phòng pheromone đã bình ổn xuống, mới rón ra rón rén đi ra ngoài.
Cậu không dám tùy tiện động vào Tưởng Hướng Nghi, chỉ đắp cho hắn một cái chăn, nhìn ngó mặt hắn trong chốc lát, dù là đang ngủ cũng không thể có vẻ mặt bình an.
Cậu muốn đi tới kiểm tra, tay vươn được một nửa lại dừng lại, quay người trở về phòng.
Đối với Tưởng Hướng Nghi, ngủ không ngon không có ảnh hưởng gì lớn, nhưng đối với Mễ Nam sẽ không giống với lúc trước. Cậu nằm ì lớn đến giữa trưa, tinh thần một mực không tốt, Tưởng Hướng Nghi gõ cửa cậu chẳng buồn ra mở, chỉ ỉu xìu xìu nói: "Vào đi..."
Cậu hệt như thằng nhỏ xui xẻo bỗng ai oán, ý đồ tránh được trách phạt.
Tưởng Hướng Nghi ngồi vào bên giường Mễ Nam, trước dò xét độ ấm trên trán cậu, phát hiện không có phát sốt, khởi động ngón tay búng một cái: "Đáng đời."
Mễ Nam che lại vết đỏ trên trán, trong ánh mắt tràn ngập hơi nước: "Anh Hướng Nghi..."
Tưởng Hướng Nghi quay đầu sang một bên không buồn nhìn cậu, cậu rì rì từ trên giường đứng lên, vươn cánh tay: "Ôm em một chút có được không?"
"Sau đó để cho em đâm tôi một lần?"
Mễ Nam mở đồng hồ, bày ra, lần này trong tay cái gì cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/con-cua-anh-nam-trong-tay-toi/1346192/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.