“Tiểu thư, ngài lại làm gì vậy?”
“Tiểu thư, muôi tìm thấy thứ này nè đẹp không!”
“Tiểu thư, chúng ta nên làm gì để phát tài đây?”
“A Tú, sau khi ta làm xong việc mình cần làm sẽ quay trở lại đọn muội.”
“Giết....”
“A a a a a.”
Người nằm trên giường giậc mình bật dậy, mồ hôi tuôn ra khắp người, khuôn mặt đỏ bừng vì bị sốt cốt, hơi thở ồ ồ đầy khó khăn.
“Hộc, hộc hộc.” Cô hoảng sợ mở bừng mắt ra nhìn khung cảnh xung quanh hoàn toàn lạ lẫm, dưới mông lại có thứ gì mềm mềm, trên người cũng là cái gì đó rất ấm áp rất mềm mại.
“Đây, đây là đâu... Không, không phải ta chết rồi sao?” Cô lầm bầm kinh ngạc đưa tay sờ soạn khắp nơi “Chẳng lẽ đây là bên dưới vực thẳm?”
“Không... không thể nào chẳng lẽ đây là nơi khi người ta chết sẽ đến sao, mềm mềm mại mại thật thoải mái.” Cô mỉm cười sau đó trượt người nằm lại lên giường, nếu như cô chết rồi thì cần suy nghĩ nhiều như vậy làm gì, cứ tận thưởng vậy.
Cốc, cốc, cốc.
Tiếng gõ cửa vang lên, cô cảnh giác mở to mắt đưa tay vào tay áo nhưng lại không sờ thấy thanh kiếm của mình, cuối cùng cô chỉ có thể nhảy xuống giường đi lại gần cửa.
Cánh cửa phòng mở ra, bão mẩu bước vào nhìn lên giường lại không thấy ai cả khiến bà kinh hãi mà xoay người: "Người đâu rồi?"
Cô híp mắt nhanh chóng nhảy ra ghìm lại cổ bảo mẫu trầm giọng nói: "Ngươi là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-tu-tren-troi-roi-xuong/2647672/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.