Năm người trố mắt nhìn nhau, ông Trần không vội hỏi chỉ dùng ánh mắt của mình đánh giá cô, càng đánh giá ông lại càng hài lòng, tuổi đời ông đã cao ánh mắt nhìn người cũng cực kỳ tốt, vì vậy khí chất của cô cùng với biểu hiện của cô hiện tại khiến ông rất hài lòng.
Không những vậy ông chỉ cần nhìn ánh mắt của một người là có thể đoán được tâm tư ít nhiều của họ, vậy mà trong đôi mắt của cô lại không có chút xíu mưu tính gì, nó trong suốt đến tận cùng, ngoại trừ tò mò ra thì cô chẳng có cảm xúc nào khác.
Mà thứ ông hài lòng nhất chính là cách tiếp xúc giữa cháu trai ông cùng cô, hai người giống như vợ chồng lâu năm vậy, mỗi thứ hai người làm tự nhiên đến nổi không ai có thể nghi ngờ tình cảm giữa hai người, từ khi cháu trai ông bị tàn phế thì ánh mắt người xung quanh nhìn anh rất nhiều cảm xúc nhưng cô lại chẳng có chút cảm xúc nào thậm chí cô nhìn anh cực kỳ bình thường, giống như anh chẳng có gì khác với người khác cả.
Đợi khi ông Trần đánh giá xong Trần Tuấn Phong mới lên tiếng: "Ông nội, cô ấy là Võ An Tú là vợ sắp cưới của con."
"Vợ sắp cưới?" Ba người ngồi đối diện kinh ngạc hô, cứ nghĩ chỉ là bạn gái mà thôi không ngờ anh lại quăn một quả bom nặng ký như thế này.
Trần Tuấn Phong gật đầu: "Đúng vậy, đầu tháng sau chúng con sẽ tổ chức đám cưới ạ."
"Tuấn Phong." Ông Trần nghiêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-tu-tren-troi-roi-xuong/2647661/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.