Rầm. Một tiếng rớt đồ vang lên trong điện thoại.
Trần Tuấn Phong bị câu nói của cô làm cho ngơ ngác, tay cầm điện thoại của anh rung lên sau đó rớt mạnh xuống sàn nhà trong thư phòng.
"Alo, alo... Anh Phong." Võ An Tú nhìn màn hình bỗng nhiên tối đen liền lớn tiếng gọi.
"Khụ, khụ..." Tiếng ho đầy ngại ngùng của anh vang lên trong màn hình, sau đó cô thấy màn hình chuyển động cuối cùng khuôn mặt anh cũng xuất hiện.
Hiện tại khuôn mặt rất bình tĩnh nhưng hai tai lại ửng đỏ một cách bất thường, khóe môi anh cong lên, hai mắt lấp lánh, anh nhìn cô đầy dịu dàng cùng sủng nịnh.
"Ừm... À." Bị anh nhìn cô càng thêm ngại ngùng không biết chui vào đau, cô lấy tay che lại màn hình điện thoại lấp bấp nói: "Anh đừng nhìn em như vậy mà."
"Vợ, em có thể gọi thêm một tiếng nữa không." Trần Tuấn Phong mỉm cười dụ dỗ: "Anh cũng rất nhớ em."
Nhưng Võ An Tú đã ngượng đến chín cả mặt cô lắp bắp hồi lâu cũng không thể gọi được bẹn úp mặt vào gói nhỏ giọng nói: "Em, em không gọi được."
Trần Tuấn Phong nhìn hành động đáng yêu của cô mà bật cười: "Không sao, từ từ cũng được. Anh chờ em."
Nghe anh nói vậy cô liền an tâm mà ngước mặt ra khỏi gói mà nhìn vào điện thoại: "Anh ăn sáng chưa ạ."
"Ăn rồi." Trần Tuấn Phong gật đầu nói sau đó hỏi cô: "Em ăn chưa."
Võ An Tú lắc đầu, đúng là cô quên ăn sáng thật, sau khi nghe chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-tu-tren-troi-roi-xuong/2647642/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.