Viên đạn với tốc độ mắt thường không thể nhìn thấy mà bay đến trái tim của Võ An Tú, vệ sĩ bên cạnh lao ra muốn đỡ đạn giúp cô, nhưng khi anh ta vừa lao ra thì cô đã nhanh chóng dẩy anh ta ra tiện tay rút khẩu súng bên hông anh ta rồi bắn về phía viên đạn đang bây tới.
Cả quá trình nói ra thì chậm nhưng diễn ra cực kỳ nhanh đến khi mọi người kịp phản ứng viên đạn của cô đã chẻ nát viên đạn đang lao tới sau đó bắn vào lòng ngực tên kia.
“A.” Viên cảnh sác khuôn mặt đầy vẻ khó tin sau đó ngã xuống đất chết không nhắm mắt.
“Phu nhân.” Lúc này đội trưởng đội cảnh sát mới từ trong kinh hoàng phản ứng lại mà hô, nhìn thấy cô không sao mới thở phào một hơi sau đó mới kinh hãi tài bắn súng của cô.
Võ An Tú mỉm cười đưa lại súng cho vệ sĩ rồi nói: “Xin lỗi chưa có giấy phép mà đã tự ý nổ súng, các ngài có thể bắt ta về đồn.”
Đội trưởng đội cảnh sát nào có lá gan lớn như vậy, không những thế thiếu chút nữa trước mặt bọn hắn mà vợ của cựu tướng quân bị bắn chết, lúc đó có mười cái đầu cũng chẳng thể đền tội được. Đội trưởng vội vàng xua tay:
“Không dám không dám, là do chúng tôi thất trách. Ngài cũng không có giữ súng trái phép.”
“Vậy tôi về trước.” Võ An Tú nghe vậy liền mỉm cười gật đầu sau đó xoay người rời đi.
Nhóm cảnh sát nhìn cô rời đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-tu-tren-troi-roi-xuong/2647609/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.