Sáng hôm sau khi cô vừa ngủ dậy thì tiểu Trúc đã chạy vào thông báo cho người mà cô cứu hôm qua đã tỉnh dậy, nhưng hình như đầu óc không được bình thường.
Võ An Tú nghe vậy không khỏi nghi hoặc, chẳng lẽ ngâm mình trong nước lạnh lâu quá dẫn đến đầu óc bị hư tổn rồi.
Cô nhanh chóng rửa mặt rồi chạy đến phòng dành cho khách trước sự kêu gào phía sau của tiểu Trúc.
Bên trong phòng khách chàng trai đang nghiêm túc ngồi trên giường sau khi vừa được khám bệnh. Thầy lang nhìn tình trạng của anh liền lắc đầu thở dài nói:
"Chắc là đã đụng đầu ở đâu đó nên đầu óc mới bị tổn thương như vậy, hiện tại người này đã mất đi trí nhớ, tuy không biết có phục hồi được không nhưng như vậy đã là may mắn rồi."
"Ta sẽ kê vài toa thuốc, còn lại phải xem người này có thể nhớ được gì hay không."
"Đa tạ ngài. Để con tiễn ngài ạ." Tiểu Tư mỉm cười đi theo thầy lang ra ngoài.
Võ An Tú đúng lúc này đi đến liền cúi đầu cảm tạ: "Cảm ơn ngài."
Thầy lang xua xua tay rồi nhanh chân rời đi.
Cô nhìn theo bóng dáng hai người đi khuất mới xoay người đi vào phòng.
Người ngồi trên giường nhìn thấy cô không khỏi hai mắt lóe sáng khoé miệng công lên sau đó nhảy xuống giường chạy đến gần cô hỏi:
"Muội muội, muội tên gì."
"Ta tên Phạm Kỳ Khanh, tuy ta không nhớ chuyện trước kia nhưng ta vẫn nhớ tên mình đó."
Võ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-tu-tren-troi-roi-xuong/2647593/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.