Theo thư phản xạ tự nhiên của con người, khuôn mặt thanh tú đầm đìa mồ hôi, cặp mày liễu khẽ cau, mắt nhắm nghiền, đôi bàn tay buộc phải báu chặt vào nhau.
Giống như một người kỵ mã, thân thể hơi nghiêng về phía trước giong ruổi trên người cô. Bả vai Lục Mạn Y bị anh xem như dây cương mà đón lấy mà kiểm soát thăng bằng của cả hai, đồng thời sợ rằng cô gái nhỏ đang gào khóc sẽ nhảy vọt ra mất. Bên dưới xung kích với tốc độ ngày càng nhanh, khắp người hơi nước hôi hổi trông như sở hữu vô vàn sinh lực.
“ Aa...anh thật quá đáng! Ưmm.nhanh quá...á...đau! Không cần...A...A...”
“ Không được. Thả lỏng một chút nào, TIỂU ******* nhà em!”
“ Huhu...lớn quá...không được nữa...ha~ Cầu...a...xin anh chậm một chút!”
Cho đến khi Mạn Y cứng rắn không chịu đựng được nữa, toàn thân bủn rủn, cầu khóc xin tha thì anh mới chịu hạ thấp tốc độ, nhưng không đồng nghĩa chất lượng cuộc chơi sẽ theo đó mà tuột xuống. Từng đợt từng đợt tuy chậm nhưng lại rất có uy lực, anh thúc mạnh đến mỗi lần đều đã chạm đến điểm G của cô.
Liên tục vỗ mạnh vào mông Mạn Y anh còn tạo nên những vết đỏ in hằn cả dấu tay lên mông của cô. Chụp lấy bầu ng*ực đang nhấp nhổm theo từng nhịp ra vào, nhào nặn bằng cả hai tay, đầu v* bị ngón tay kẹp chặt lôi kéo đến tê dại như là lưu điện chạy trong thân thể cô vậy! Càng bị kích thích cái miệng phía dưới co rút ngậm chặt hơn. ‘Aa... cô muốn bóp chết thằng huynh đệ của anh ư?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-sieu-mau-cua-tong-tai-nghien-vo/368345/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.