“ Trời lạnh lắm! Sao lại đi dưới trời tuyết thế này! Thật không biết chăm sóc tốt cho bản thân mà. Em khiến tôi lo lắng đến phát điên lên mất! Có biết...có biết là...là tôi sót lắm không?”
Hàn Thiên Ngạo tỏ ra vẻ cáu gắt với cô nhưng hành động và lời nói trông không giống chút nào. Đem áo trên người mình cởi ra mặt lên người, cả khăn choàng trên cổ cũng tháo ra mang chúng cho cô. Bộ dạng này sao lại có chút kháu khỉnh thế nhỉ?
“ Không cần đâu, anh cứ giữ lấy! Còn một đoạn nữa là đến nơi rồi!” Cô nhẹ nhàng từ chối.
Nhìn kĩ trông sắc mặt cô không ổn cho lắm! Mới không gặp vài ngày đã tiều tụy đi rất nhiều, da thịt xanh xao, thân hình lại càng gầy gò, yếu ớt.
“ Anh nghĩ em không ổn chút nào. Lên xe! Anh đưa em đến chỗ làm.”
Trực tiếp cởi bỏ chiếc áo của anh trên người, dứt khoát cầm đặt vào ngực anh vừa nói: “ Đây trả lại cho anh. Tôi chỉ nhận khăn choàng, cảm ơn ý tốt của anh. Chúc Hàn tổng có một ngày tốt lành.” Nói hết câu không lưỡng lự mà tránh khỏi người anh tiếp tục bước đi.
Không thể chiều theo ý cô mãi được nữa, trong giây lát anh lao người tới tóm lấy bất ngờ, trực tiếp nhấc bổng đem cô nằm gọn ghẽ trước ngực, nhanh chân trở về xe đậu gần đó. Đến khi Mạc Nhiên mở cửa ghế sau mới chịu thả ra, đặt cô ngồi vào bên trong ngay ngắn cạnh mình. Nếu bây giờ mà chịu ngồi yên thì không còn là Lục Mạn Y, nhân lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-sieu-mau-cua-tong-tai-nghien-vo/368340/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.