Nói xong, cô vừa xoay người lập tức nhìn thấy người đàn ông đứng cách đó không xa.
Hoắc Thâm một tay đút vào túi quần, vẻ mặt bình thản đứng ở đó.
Hai người nhìn nhau một cái, người sau lưng đã kinh ngạc hô lên: “Hoắc tổng tới thật rồi.”
“Mẹ ơi, là thật này.”
Hoắc Thâm chẳng buồn ngó ngàng đám người đó, anh đi tới trước mặt Lê Nhất Ninh, giọng nói lạnh lùng nhưng không phải kiểu lạnh lùng vốn có.
“Có thể đi được chưa?”
Mắt Lê Nhất Ninh sáng ngời, vội vàng gật đầu: “Được rồi.”
Hoắc Thâm liếc cô một cái: “Đi thôi.”
“Được.”
Nhìn theo bóng lưng hai người sóng vai đi ra ngoài, trong phòng phát ra tiếng thở dài kinh ngạc.
“Hoắc Thâm đúng là có phong đội!”
“Thật ra hai người họ rất xứng đôi mà.”
Sau khi ra khỏi đại sảnh, Lê Nhất Ninh luôn cố nhịn, sau khi lên xe rồi thì không nhịn được nữa mà cười to.
Cô nhớ lại vẻ mặt của đám người đó, khóe môi kéo cao lên muốn đè cũng đè không xuống.
Tuy không biết tại sao Hoắc Thâm phối hợp với mình như vậy, nhưng chung quy lại rất sảng khoái, sảng khoái nói không nên lời.
Nghĩ xong, Lê Nhất Ninh nghiêng mắt nhìn Hoắc Thâm: “Anh tới từ lúc nào?”
Tâm tình tốt giọng điệu cô cũng nhẹ nhàng thoải mái không ít, ngay cả khoảng cách an toàn với Hoắc Thâm cũng
đang dần dần biến mất.
Hoắc Thâm liếc cô một cái, nhìn thấy ánh sao chứa đầy trong mắt cô: “Lúc gọi điện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-rac-roi-cua-anh-de/3399338/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.