Sở Bắc Thần không nói nhiều với Kiều Nhiên Nhiên anh nhanh chóng bế bổng cô lên như công chúa đi lại phía ghế sofa anh đặt cô xuống ghế một cách nhẹ nhàng, Kiều Nhiên Nhiên không quen tiếp xúc quá gần gũi như thế này với đàn ông mà hắn còn là người bao nuôi baby nữa chứ, vừa tiếp mông xuống dưới ghế sofa Nhiên Nhiên đã dùng lực của cánh tay còn lại đẩy Sở Bắc Thần khiến anh không để ý mà hơi lùi về sau.
- Lợi dụng sàm sỡ tôi hả, tôi không có muốn cái con nhỏ gì mỏ hỗn của Sở tổng tới đây la lối om sòm đâu nhức đầu lắm.
- Tôi không cần phải lợi dụng em làm gì, muốn em thì tôi chỉ cần đè ra giường thôi cần gì phải lắm chiêu trò, em nghĩ em thoát được khỏi sức của tôi không nếu tôi đã muốn.
- Cái thứ già dê, già cú đế mà còn háo sắc cứ đợi đấy bà sẽ cho biết tay từ trâu đến cỏ luôn cho bõ ghét, đi đâu từ nãy đến giờ hại bà ngồi chờ xong giờ còn bị phỏng, đúng cái thứ đáng ghét mà.
Sở Bắc Thần đi lấy thuốc bôi rồi Kiều Nhiên Nhiên chỉ lẩm bẩm ở trong miệng mà thôi, chứ nào dám nói to cơ chứ, nhìn cô thế thôi chứ khi tiếp xúc gần như thế này với người đàn ông này cô có chút hơi rén. Bắc Thần lấy thuốc bôi nhẹ nhàng lên bàn tay của Kiều Nhiên Nhiên, nhìn kĩ lại thì nó chỉ hơi ửng đỏ lên thôi chứ chưa gọi là phỏng, cũng may là bản thân còn phản ứng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-nho-uong-nganh/2808515/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.