Sở Bắc Thần nhấc bổng cô lên để hai chân của cô quặp vào sau lưng, tay thì ôm chặt lấy cổ của anh nhưng môi của cả hai vẫn hoạt động không ngừng nghỉ, Sở Bắc Thần hôn môi cô như đang thoả sức dày xéo vậy anh hôn gì mà vồ vập khiến cô bắt theo nhịp của anh không thể nào kịp, đang đắm chìm trong nụ hôn thì cô cảm nhận được như cả hai đnag vưag đáp xuống một cái thứ gì đó rất êm, chính xác đó chính là chiếc giường trong phòng nghỉ của Bắc Thần.
- Ưmmm...Thần...
Cô sắp chết ngạt bởi nụ hôn từ ngoài bàn làm việc của anh vào đến tận trong phòng nghỉ rồi mà hơi của Bắc Thần vẫn không hề hao hụt đi hay sao đó, anh cứ đè môi cô ra mà gặm nhấm như một đứa trẻ đang mút kẹo vậy, bộ cô bỏ đói anh hả, thì cô bỏ đói anh thật mà nên anh đành phải ngậm ngùi mà mút mát đôi môi ẩm ướt nhỏ nhắn này của cô thôi.
Chiếc váy trên người cô đã bị anh tuột ra từ lúc cả hai đang ở ngoài rồi nên vào trong tới phòng này chỉ còn chiếc váy mỏng cô mặc lót bên trong mà thôi, Bắc Thần cũng dần dần thoát y cho cả hai nhưng đồ của cô được thoát trước anh bây giờ nó đang được phô bày ra trước mặt của một con cáo già như anh, một thần hình trắng hồng hào với những chi tiết không chê vào đâu được, vòng nào ra vòng nấy của Nhiên Nhiên khiến cho Bắc Thần không thể nào chịu được mà nuốt một ngụm nước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-nho-uong-nganh/2808497/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.