Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn.
Cùng lúc đó, bốn người trở về nhà riêng của mình đều không chợp mắt, thức đến khi trời sáng, thời gian vẫn im lặng xoay theo quỹ đạo, ngày qua ngày, đêm lại tới đêm. Khang Vũ Ninh nói đúng, hoạn nạn này Tô Thần Tôn nhất định phải gắng gượng vượt qua, nhưng chỉ mới ba ngày mà thôi mà người kia như mất hồn mất vía, Tô Thần Tôn cả ngày mượn rượu giải sầu, bộ dạng chật vật, khí phách thay đổi trở lại công ty, sử dụng công việc tê liệt chính mình, dùng bận rộn để khỏa lấp lòng ưu thương. Những ngày này, sau khi tan học Tô Đậu đến thẳng công ty anh, kiên quyết lôi kéo anh về nhà ăn cơm, sợ không có chị dâu họ bên cạnh chăm sóc anh, anh không biết thương tiếc bản thân mình, đói bụng hại dạ dày.
“Các người…”
“Cũng do Đậu Đậu lo lắng cho thân thể cậu.” Thi Cảng Bác thừa dịp Tô Thần Tôn mở miệng từ chối, anh cắt ngang nói, “Đừng để cô bé lo lắng cho cậu!”
“Tôi là anh họ nó, anh em họ quan tâm lẫn nhau là lẽ đương nhiên, sao vậy, giọng điệu chua quá, ghen tỵ?” Đây là lần đầu tiên Tô Thần Tôn mở miệng vui đùa trong mấy ngày này, đáng tiếc chuyện đùa này tuyệt đối không hề buồn cười, ngược lại rất chua xót, tại sao…. Lúc trước không biết quý trọng? Quý trọng rồi sao lại rời bỏ anh mà đi? Anh không làm được một người tình tốt sao?
Có thể cười đùa người khác có được xem như là trở lại bình thường không?
“Rất nhiều ngày rồi, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-cua-tong-giam-doc/555607/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.