Edit: Ngọc Hân
“Ăn!” Sắc mặt Thi Cảng Bác tối xuống rồi mới lạnh giọng ra lệnh!
“Chú hai,….Có thể hay không?” Vẻ mặt Tô Đậu cay đắng, muốn cò kè mặc cả với Thi Cảng Bác.
Thi Cảng Bác chỉ quay đầu liếc, nói: “Không thể!”
Ô ô,… Ăn thì ăn! Tô Đậu giống như thấy chết không sờn, gắp một miếng cà rốt bỏ vào miệng, vốn định nhai hai miếng rồi nuốt vào bụng, nhưng cắn ra nước thơm ngon khiến Tô Đậu trợn tròn mắt.
“Ăn ngon không?” Cà rốt vốn thơm ngon, phải xào làm tan đi mùi cà rốt, rồi mới bỏ thêm gia vị vào thì thành cà rốt có mùi vị ngọt thơm.
“Dạ, ăn ngon!” Cà rốt được Thi Cảng Bác chế biến qua thoáng cái biến hết vào trong bụng Tô Đậu, cô vẫn còn chưa thỏa mãn, hỏi: “Chú hai, còn không?”
“Hết rồi!” Thi Cảng Bác buồn cười nói, một phút trước còn vẻ mặt cay đắng, một phút sau tham ăn giống như đứa bé ba tuổi, cô gái này của anh quả thực là kẻ dở hơi!
“No bụng quá!”
Tô Đậu nấc lên rồi gối đầu trên đùi chú hai, trong nháy mắt cơn buồn ngủ ập tới, một tay Thi Cảng Bác yêu thương vuốt mái tóc dài như suối của Tô Đậu, một tay kia nhẹ nhàng vỗ về khuôn mặt trái xoan, tác phong không đứng đắn nói: “Nhưng tôi còn chưa ăn no!” Đúng, anh còn chưa no bụng, còn muốn ăn, Thi Cảng Bác muốn ăn không phải là cơm hộp mà là Tô Đậu, người không biết nguy hiểm tới gần!
“Không còn cơm nữa!” Mặc dù rất buồn ngủ, Tô Đậu vẫn cố mở đôi mắt lim dim,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-cua-tong-giam-doc/555604/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.