Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn
Tô Đậu chìm trong bể dục lần này đến lần khác, lần nào cũng đạt cao trào, nhưng trong lòng vẫn trống rỗng, lo được lo mất. Đặc biệt đầu óc trống rỗng gần như đoạt tất cả hô hấp của cô, mấy lần kêu rên rỉ tìm kiếm cọc gỗ để níu nhưng đành chịu, cảm giác vui thích cực hạn lần lượt đánh úp tới, cô chán nản miệng nhỏ kêu: “Chú hai…. Cho cháu!”
Thi Cảng Bác cười tà, dùng ngón tay thon dài lần nữa đưa cô lên đỉnh, sau một trận co rút cuối cùng cũng kết thúc bữa cơm thịt người giày vò sau món kem.
Kết quả, chiều hôm đó Thi Cảng Bác chạy đi tắm nước lạnh năm lần!
Tô Đậu tỉnh lại trong cơn đói mệt mỏi nhừ tử, bên kia giường đã không thấy bóng dáng Thi Cảng Bác, nhưng ngửi thấy hương vị của đồ ăn sáng. Tô Đậu vén chăn bước xuống đất, dùng khoảng 3 phút rửa mặt thay quần áo rồi mới ra khỏi phòng ngủ, chạy tung tăng tới phòng ăn. Bụng đói kêu òng ọc nên cô không đợi Thi Cảng Bác hầu hạ đã ăn từng miếng mỳ lạnh trong mâm.
Thi Cảng Bác múc món ăn cuối cùng để vào trong mâm bưng ra phòng bếp, nhìn thấy Tô Đậu như quỷ đói đầu thai, bộ dạng ăn như hổ đói khiến anh không thể chấp nhận, duỗi cánh tay ra chụp lấy đĩa mỳ, vẻ mặt Tô Đậu cay đắng, trừng mắt nhìn mỳ lạnh trên tay Thi Cảng Bác, ngồm ngoàm sẵng giọng, “Chú hai, đưa cháu!”
“Tướng ăn của con gái, phải đoan trang!” Sắc mặt Thi Cảng Bác hơi tối xuống, ra lệnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-cua-tong-giam-doc/555602/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.