Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn
Lời Tô Thần Tôn khiến Tô Đậu suy đi nghĩ lại, cô yêu chú hai? Chắc yêu, từ khi chia lìa đến bây giờ mới chỉ hơn mười tiếng mà lòng cô, đầu óc cô đều là bóng dáng chú hai, còn có nét mặt vui cười cưng chiều cô… Tô Đậu dần siết chặt tay nhỏ bé, có tiếng chuông điện thoại cắt ngang suy nghĩ của cô, cô hốt hoảng nghe máy, đầu bên kia truyền tới giọng nói mệt mỏi.
“Đậu Đậu, có nhớ chú hai không?”
“Chú hai….” Nghe giọng Thi Cảng Bác cô kích động mang theo nức nở, vào giờ phút này không đơn giản là nhớ nhung như bình thường, “Đậu Đậu rất nhớ chú, chú hai mau về đi!”
“Tôi sẽ về sớm!” Chuyện hơi ác liệt, mau trong miệng Thi Cảng Bác cũng cả tháng, sau khi Tô Đậu nghe Thi Cảng Bác dặn dò một lần lại một lần, hai người cúp máy, mấy tiết học sau đó đầu óc Tô Đậu không còn nằm trên việc học, mà bay tới trên người đàn ông bên kia trái đất.
Sau khi trở lại Paris, chú hai bận rộn xử lý công việc, chắc chưa ngủ giấc nào?
Thất vất vả đến kết thúc buổi học, Tô Đậu không thể chờ đợi chạy ngay về nhà, nhưng vừa chạy tới cửa thân thể như bị đóng ghim, thoáng chốc không thể động đậy, một bóng dáng cao lớn đang đi về phía bên này, cuối cùng khi hai người cách vài bước chân thì ngừng lại.
“Anh Thi…”
“Vừa vặn đi qua đây, phải về à? Tôi đưa em đi!” Đây không phải là đúng dịp mà là cố ý.
“Không, không cần!”
“Em sợ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-cua-tong-giam-doc/555584/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.