Edit: Ngọc Hân
Đầu Tô Đậu ong ong vang vọng, trong đầu một lần lại một lần vang lên những lời này của Thi Cảng Bác, mặc dù đôi lúc ngây ngốc nhưng phản ứng không tính là chậm, cà lăm nói: “Anh, anh là kẻ điên à? Từ trước tới giờ người giám hộ tôi là chú thím, sao chú lại chuyển quyền giám hộ cho anh?” Ô ô, cô gặp phải người xấu ư?
Thi Cảng Bác cong môi, xảo quyệt cười một tiếng, nói: “Quên nói cho em biết, quyền giám hộ lúc em năm tuổi, anh con bác nhà em tự chuyển sang tên của tôi, những năm này tôi không ở trong nước nên để bọn họ thay tôi chăm sóc em, cái cô gái ngốc nghếch này.” A a… Sao có thể như vậy chứ? Sau khi nghe xong Tô Đậu ngây ngốc giật mình đứng im tại chỗ, bị kéo vào trong ngực anh cũng không phát hiện ra, dáng vẻ ngu ngơ chính là điều dễ khiến người ta phạm tội và thuận tay sỗ sàng. Dĩ nhiên đối với Thi Cảng Bác mà nói, anh không phủ nhận mình là lang sói, móng vuốt lang sói dần dần chuyển về phía cơ thể mềm mại, lúc này Tô Đậu mới giương mắt nghi ngờ, hỏi: “Anh biết anh họ tôi?”
Anh họ là đồ trứng thối, đồ đểu, đồ đểu….!
Thi Cảng Bác chỉ cười không nói, anh và Tô Thần Tôn đâu chỉ là quen biết đơn giản như vậy, mà thực tế là bạn chí cốt!
“Anh, anh nói dối tôi đúng không?” Tô Đậu vẫn chưa từ bỏ ý định, Thi Cảng Bác cũng lười giải thích, trực tiếp đi tới ngăn kéo lấy ra một tập tài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-cua-tong-giam-doc/263883/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.