Convertor: Vo Vo
Editor: Hyna Nguyễn
—————–
Tống Tử Hàng tay run run với vào trong túi xách móc ra một chồng sticker, vỗ đầu che mặt mà ném vào trên mặt của Trầm Mộng Kỳ.
Từng tờ một, tất cả đều là ảnh hai người đang thân mật, trong hình Trầm Mộng Kỳ vẻ mặt ngọt ngào, không có phân nửa bộ dáng bị buộc bất đắc dĩ.
Tống Tử Hàng nói xong lại đem tay của Trầm Mộng Kỳ nắm lại, trên ngón tay của cô ta bất ngờ xuất hiện một chiếc nhẫn màu bạc, giống y hệt với chiếc nhẫn trên tay Tống Tử Hàng là một đôi nhẫn cặp, “Bị cưỡng bách? Chiếc nhẫn của cô, giây chuyền, bộ quần áo này! Toàn bộ là lão tử mua cho cô đó!”
Trịnh Bân lúc này đã trợn tròn mắt, “Cái này! Cái này không thể nào! Tôi cùng Mộng Kỳ nửa năm trước cũng đã ở cùng một chỗ!”
Sau đó, hai người lên tiếng mắng chửi không ngừng, ngươi tới ta đi, trong nháy mắt liền đem gốc gác của Trầm Mộng Kỳ bóc ra hoàn toàn.
Trầm Mộng Kỳ tính toán thật hay, thời điểm Tống Tử Hàng tỏ tình cùng với cô ta, cô ta không có ở yên, lúc ở trước mặt Tống Tử Hàng thừa nhận quan hệ của hai người, sau lưng ở trước mặt của Trịnh Bân lại hoàn toàn phủ nhận, nói Tống Tử Hàng là một bên dây dưa với cô ta.
Trầm Mộng Kỳ nghĩ có thể đem tất cả mọi người đùa bỡn ở trong lòng bàn tay mình, ai lại có thể nghĩ tới hai người họ sẽ dưới tình huống này đụng chạm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3136378/chuong-170.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.