Convertor: Vovo
Editor: Hyna Nguyễn
——————————————-
Thấy thần sắc cổ quái trong mắt Diệp Oản Oản, anh ta vội la lên: “Cô nghĩ rằng tôi đang lừa dối cô sao?”
Diệp Oản Oản lắc đầu một cái, đem ví tiền trong tay quơ quơ trước mắt chàng trai kia, cười nói: “Năm đó ở dãy núi Bắc Mỹ, tôi dùng tay không săn giết được một con gấu xám mấy ngàn cân sau đó, đã lột da của nó làm thành cái ví tiền này.”
“A” Hắn nhìn lấy ví da trong tay Diệp Oản Oản hơi sửng sờ.
“Không thể nào…” Anh ta vuốt ve mũi, vẻ mặt vô cùng nghi hoặc hỏi lại: “Tôi tay không săn giết gấu xám cũng không có ít… Làm sao lại không biết còn có con gấu xám nặng mấy ngàn cân lượng tồn tại chứ…”
Diệp Oản Oản nhìn thấy người bán hàng mặt đầy vẻ nghi hoặc, trong lòng cô quả thực có chút bất đắc dĩ, trọng điểm mà anh ta chú ý lại có thể đặt ở trên trọng lượng của con gấu xám.
“Gấu xám mấy ngàn cân tôi chưa từng thấy, tôi đi săn giết gấu xám, con nặng nhất chỉ có một ngàn lượng hoặc mấy trăm cân mà thôi.” Thần sắc vô cùng nghiêm túc mà nói.
“Vậy anh thật không dể dàng gì mới có được vật này ha.” Diệp Oản Oản nhẹ giọng cười một tiếng, cách người này nói thật có ý tứ.
“Cũng còn may là đối với loại gấu xám này, đối phó cũng cần có kỹ xảo, cho nên có thể săn giết được nó cũng không tính là quá khó khăn.” Anh ta nói.
Diệp Oản Oản lắc đầu một cái nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3136076/chuong-322.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.