Convertor: Vovo
Editor: Hyna Nguyễn
——————————————-
“Thi Hàm, còn không mau chào hỏi đi!” Phương Tú Mẫn cười híp mắt nhìn về phía con gái Lương Thi Hàm của mình nói.
“Chú Hoàng khỏe?.” Lương Thi Hàm hướng về Hoàng Minh Khôn cười nói.
“Thật là ngoan nha!” Hoàng Minh Khôn cười thân thiện đáp lại: “Thi Hàm thật là càng ngày càng xinh đẹp rồi.”
Nghe xong Phương Tú Mẫn một mặt đắc ý, nữ nhi của bà sao có thể không đẹp được?.
Phương Tú Mẫn tiếp tục mở miệng, ánh mắt bà ta liếc một cái nhìn thấy Diệp Thiệu Đình, lúc này nụ cười trên mặt lập tức lãnh đạm đi, chân mày nhíu lên nói: “Anh rể, sao anh đến đây sớm vậy?”
Diệp Thiệu Đình nhìn thấy Phương Tú Mẫn hỏi liền trả lời: “Hôm nay là thọ yến của cha anh sợ trên đường kẹt xe cho nên trước sớm hơn một chút.”
Nghe vậy, sắc mặt của Phương Tú Mẫn lập tức kéo xuống, bà ta hơi nhíu máy lại nhìn Diệp Thiệu Đình từ trên xuống dưới, giọng không vui nói: “Em nói nha anh rể, anh tới đây sớm như vậy thì chuyện ở công ty phải làm sao bây giờ? Hôm nay công ty mới vừa nhập vào một lô hàng mới, còn chưa được đưa vào kho, anh lại bỏ bê công việc không ở đó canh gác, vạn nhất có chuyện xảy ra vậy thì chúng ta phải làm sao bây giờ?”
Lời nói của Phương Tú Mẫn sắc bén, không chừa chút mặt mũi nào cho Diệp Thiệu Đình dù bà ta biết mình đang đứng ở trước mặt rất nhiều người.
Mấy chữ trách mắng kia truyền vào trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3136063/chuong-328.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.